Những Câu Nói Hay Về Đêm Khuya Buồn Không Ngủ Được

1. Có lẽ đêm là khoảng thời gian người ta sống thật nhất… – Bao nhiêu cảm xúc chẳng thể nào che giấu. – Sống để thấy mình có hay không khờ dại. – Tồn tại để thấy người có hay không đổi thay…!

2. Đêm khuya… Lặng lẽ cảm xúc mang tên ai đó… Hoặc có khi trống rỗng! Chỉ là thời gian và không gian quá tĩnh lặng. Thôi thúc ta phải suy nghĩ về những ngổn ngang. Tiếng lòng ai đâu hay!

3. Rồi có những đêm dài trằn trọc hoài không ngủ được, có những ngày ta bỗng thấy cô đơn, ta lặng yên giữa dòng đời vẫn trôi không ngừng nghỉ. Hay đơn giản chỉ là những đêm trời thu mưa bay mà chẳng còn ai tâm sự, còn lại gì ngoài khói buồn tri kỷ, còn có gì để ta đốt những ưu tư…?

4. Có lẻ khi thành phố lên đèn màng đêm dần phủ kín là lúc con người ta sống thật với cảm xúc của mình nhất.

5. Mỗi khi đêm về… tôi nhớ một người không nhớ tôi.

6. Đêm đến chúc em ngủ ngon và nhiều giấc mơ đẹp, trái tim anh luôn nghỉ đến em dù em đã trao trái tim em cho người khác.

7. Đôi khi ngủ rồi, nhưng tay vẫn nắm chặt điện thoại để chờ tin nhắn của ai đó, Và vội nhận ra… mình là gì của người ta đâu mà đợi.

8. Chắc cái cảm giác cô đơn một mình sẽ khiến một trái tim tổn thương, nhưng với tôi cô đơn một mình chính là người thân của tôi mỗi khi đêm về.

9. Ngày mọi người thấy tôi cười nói…. nhưng máy ai biết được khi màng đêm xuống là lúc tôi khóc một mình trong góc tối.

10. Đêm thì dài người thì rất mong manh. Biết trốn vào đâu để giấu mình yếu đuối. Đôi khi chỉ cần một vài lời thăm hỏi. Nhưng người ta quên, hoặc nói với ai mất rồi… Khói thuốc bay bay với nỗi buồn. Cà phê nhỏ giọt đắng khơi nguồn. Khơi niềm đau ái sầu thiên vạn. Gợi nỗi xót tình khổ triệu muôn. Nhớ đến duyên xưa dòng lệ đổ. Thương về tình cũ giọt châu tuôn. Đêm khuya quán vắng ta thầm lặng. Khúc nhạc ưu tư khẽ nhẹ luồn …

11. Ngày là khoảnh khắc lên ngôi của những nụ cười giả tạo.. Đêm đến là khoảng lặng cho những buồn phiền đã qua.

12. “Thức khuya…!! Là một thói quen khó bỏ… Cái yên tĩnh lặng lùng của đêm… Nó làm cho con người ta….. Phải suy nghĩ về cuộc sống… Về quá khứ. Về hiện tại. Về tương lai. Và nghĩ về một người…!!!”

13. Đêm nghe tiếng mưa êm đềm, mùa yêu ghé qua. Em nghe tiếng anh thầm thì gọi tên em nhiều. Em vui biết bao nhiêu, em muốn anh hiểu. Tình yêu trong em đủ lớn để trao anh.

14. Tình yêu xa có thể ví như ngọn lửa trong gió, gió có thể thổi tắt những ngọn lửa nhỏ và thổi bùng những ngọn lửa lớn…

15. Có những đêm ta vô tình bật khóc… Chợt giật mình… lỡ đánh thức niềm đau! Cứ ngỡ rằng quá khứ đã vùi sâu… Bỗng trở lại… vỡ òa … tràn nỗi nhớ! Những mong ước mãi núi chân ở lại… Mặc kẻ đi đã xa khuất vầng trăng.!!!

16. Đêm, là khoảnh khắc em ru mình vào nỗi nhớ miên man bất định, nhớ về những ký ức của chúng ta…tất cả như mới hôm qua vậy, rất đẹp phải không anh? Đêm, là lúc nước mắt em rơi, rơi cho sự tiếc nuối và oán trách nữa, tại sao khiến niềm tin trong em vụn vỡ như vậy? Đêm. Em mới chợt nhận ra em thật yếu đuối và mong manh biết nhường nào, có gắng gượng bao nhiêu cũng chỉ là một vỏ bọc đầy giả tạo. Đêm. Em hận anh!

17. Đêm đến, đôi khi nó cũng mang theo những cảm xúc, nỗi nhớ, kỉ niệm mà ta luôn muốn che giấu, quên lãng… Những điều mà ta không muốn có trong kí ức của mình. Những điều mà ta ước rằng có thể xoá chúng một cách dễ dàng. Những nỗi buồn có tên hoặc không tên…

18. Thật khó ngủ khi màn đêm buông xuống. Lòng trào dâng cô đơn và buồn tủi khi người mình thương ko hề thương mình..

19. Có đôi khi đêm dài tịch mịch, đột nhiên cảm thấy không phải không ngủ được mà là cố chấp không muốn ngủ.

20. Đêm lại về, đâu đó văng vẳng bên tai tiếng dương cầm. Làm anh nhớ về em…

21. Em trở về… trong im lặng của đêm. Chẳng còn nữa, người đông và bụi đỏ. Phố bỗng buồn tênh… chiều đông hút gió. Riêng chiều nay… em biết… một mình em…. Cay nơi sống mũi nước mắt lại chảy… là gió .

22. Nhiều lúc tỏ ra thật vô tình…để rồi đêm về nhận ra ta đang khóc… Nhiều lúc tỏ ra thật nhẫn tâm…để rồi đêm về nhận ra ta đang đau… Nhiều lúc tỏ ra thật cứng cỏi…để rồi đêm về nhận ra ta thật yếu mềm… Nhiều lúc cười thật tươi cùng ai…rồi đêm về nhận ra ta cô độc..

23. Đêm lại về…. Ngoài kia phố lên những ngọn đèn hắt hiu, lập lờ…có tiếng chuông nhà Thờ vang vọng lại trong tâm thức tôi…báo hiệu một đêm nữa lại buông xuống, màn đêm tìm về trên không gian vắng lặng mỗi riêng tôi, tôi chờ đợi cho một ngày vội vã đi qua để mình lại được gặp gỡ, chuyện trò hàn huyên bao nỗi tâm sự với Đêm…

24. Em! Có bao giờ em nghe được lời trò chuyện của cơn gió về đêm hay không? Gió trò chuyện trên đầu ngọn cây. Trên đồi cao xa xăm không ánh sáng. Tôi yêu gió ban đêm. Vì trong cái giá buốt chơi vơi nghìn trùng xa cách, sâu thẳm của thời gian tôi còn được hình dung ra tóc em ngày nào còn bay bay trong gió lất phất trước mắt, mũi và miệng tôi.

24. Em! Có bao giờ em ngắm được những chiếc lá rơi vào ban đêm hay không? Từng chiếc lá ban đêm trút mình vào trong bóng tối âm thầm đơn độc như chính cả nỗi niềm nào thầm kín nhất .

26. Tôi thích đêm… đơn giản vì đêm cho tôi cảm thấy sự nhẹ nhàng để trải lòng với những thứ mờ ảo, đêm với tôi là những điều kỳ lạ, một sự khám phá tinh tế chỉ cho riêng tôi và chỉ có đêm mới biết…

27. Tôi… một người lặng lẽ trong từng bước đi chầm chậm theo từng nhịp gõ thời gian như đang trôi nhẹ trong màn đêm, một kẻ lạ mặt… một vị khách ngao du đến viếng thăm những nơi từng rất lạ mà cũng thân quen…

28. Trong bóng đêm, tôi nghe như hồn mình cùng hòa nhịp theo những chiếc lá rơi. Tôi không còn biết đau và tôi không còn thấy lạnh mặc dù xung quanh chỉ là màn đêm cô đơn và hiu quạnh.

29. Lúc bạn 20 tuổi, khi tỉnh dậy bạn muốn tình yêu. Lúc bạn 30 tuổi, khi tỉnh dậy bạn muốn hôn nhân. Lúc bạn 40 tuổi, khi tỉnh dậy bạn muốn thành công. Lúc bạn 50 tuổi, khi tỉnh dậy bạn muốn giàu có. Lúc bạn 60 tuổi, khi tỉnh dậy bạn muốn sung túc. Lúc bạn 70 tuổi, khi tỉnh dậy bạn muốn sức khỏe. Lúc bạn 80 tuổi, bạn chỉ muốn tỉnh dậy…

30. Đời. Kể cũng lạ… người ta đến vs nhau = tất cả niềm tin… …Để rồi kết thúc bằng sự dối lừa đến vô tâm… Hạnh phúc ngọt ngào rồi cũng có lúc trào dâng đau đớn!! Tình yêu có lớn, cũng không tránh khỏi những vật cản vô hình…

31. Cứ mỗi đêm về, hình ảnh ấy, ký ức ấy lại cứ hiện về trong tâm trí tôi như vừa mới hôm qua. Từng thứ một, nó cắt xé cảm xúc, giày vò tâm can khiến tôi không thể chợp mắt.

32. Đêm đã khuya lắm rồi, sao cậu còn chưa ngủ? Thức mãi như thế cũng chẳng tìm lại được một bóng hình đã cũ như ngày trước được đâu ngốc à!

33. Thức khuya để cảm nhận cái tĩnh lặng của đêm đen. Nó thật yên ắng và lặng lẽ như cách mà người ta đã từng rời xa tôi.

34. Tôi sợ trời tối, càng sợ đêm khuya. Sự thanh vắng của nó rất đáng sợ, vì trong màn đêm tĩnh mịch ấy hình ảnh về những tháng ngày hạnh phúc đã cũ của tôi cứ hiện về mãi không thôi.

35. Ngủ đi bạn tôi ơi! Thức khuya để làm gì? Dù bạn có thức đến sáng thì người ta cũng chẳng nhớ về bạn nữa đâu.

36. Có những đêm giật mình thức giấc sau một giấc ngủ chẳng dài, đó là thời khắc đáng sợ nhất mà tôi chẳng muốn phải đối diện. Sự trống rỗng bủa vây tôi, nó mang theo những nỗi đau và sự nuối tiếc về một mối tình đã cũ.

37. Lý do tôi thức đến tận khuya là vì tôi sợ phải ngủ. Vì mỗi khi ngủ, tôi đều mơ thấy em.

38. Làm sao để không nhìn, không nghĩ về anh mỗi ngày? Cách tốt nhất là không ngủ, vì không ngủ tôi sẽ không phải mơ về anh.

39. Một trong những lý do khiến người ta thích thức khuya chính là được sống với chính mình và cảm nhận được mình thật sự muốn gì, biết mình thật sự yêu ai.

40. Thức khuya không phải vì tôi thích lướt Facebook xem linh tinh mà vì tôi muốn biết người ấy đã ngủ chưa. Khi đó tôi mới có thể yên tâm mà đi ngủ.

41. Những người hay thức khuya là những người thường có suy nghĩ phức tạp. Họ nghĩ về công việc, về gia đình, về bản thân và về cuộc sống bộn bề khiến họ chẳng thể ngủ được.

42. Chẳng ai muốn thức đến tận khuya cả, chỉ là họ không thể ngủ được khi bị hàng loạt các suy nghĩ bủa vây mỗi khi đêm về.

43. Những đêm không ngủ được, ta hãy mở bản nhạc yêu thích và nghe chúng, lặp đi lặp lại. Khi đó, bản nhạc sẽ xoay vòng khiến ta mệt mỏi vì chóng mặt và nhanh chóng đi ngủ.

44. Có những đêm cứ trằn trọc mãi không thể nào ngủ được, đó là những đêm ta cảm thấy cô đơn, ta lặng yên giữa dòng đời vẫn trôi không ngừng nghỉ. Hay đơn giản chỉ là những đêm trời thu mưa bay mà chẳng còn ai tâm sự, còn lại gì ngoài khói buồn tri kỷ, còn có gì để ta đốt những ưu tư…?

45. Chỉ khi thành phố lên đèn màn đêm phủ kín cả không gian là lúc con người ta sống thật với cảm xúc của mình nhất.

46. Đêm về là thời khắc buông xuống của những nụ cười giả tạo để nhường chỗ cho những mệt mỏi và nỗi buồn lên ngôi.

47. Đôi khi ngủ rồi, nhưng tay vẫn nắm chặt điện thoại để chờ tin nhắn của ai đó. Chợt giật mình tỉnh giấc nhận ra… mình là gì của người ta đâu mà đợi.

48. Cái cảm giác cô đơn nhưng chẳng có ai để sẻ chia luôn giày vò trái tim, nhưng với tôi cô đơn một mình chính là người thân của tôi mỗi khi đêm về.

49. Ngày mọi người thấy tôi cười nói vui vẻ, vô tư…. nhưng mấy ai biết được khi màn đêm buông xuống là lúc tôi khóc một mình trong góc tối đêm đen.

50. Trong bóng tối, người ta sẽ nhìn rõ hơn những vấn đề của bản thân về tình yêu, về cuộc sống để biết mình nên làm gì và có gì…

51. Thật khó ngủ khi màn đêm buông xuống. Lòng trào dâng cô đơn và buồn tủi khi tình cảm chân thành ấy mình đã trao nhầm người.

52. Có những đêm dài tịch mịch, ta thức đến tận khuya không phải không ngủ được mà là cố chấp không muốn ngủ.

53. Nhiều lúc tỏ ra thật vô tình…để rồi đêm về nhận ra ta đang khóc… Nhiều lúc tỏ ra thật nhẫn tâm…để rồi đêm về nhận ra ta đang đau… Nhiều lúc tỏ ra thật cứng cỏi…để rồi đêm về nhận ra ta thật yếu mềm… Nhiều lúc cười thật tươi cùng ai…rồi đêm về nhận ra ta cô độc..

54. Tôi thích đêm… vì khi đêm xuống tôi mới cảm thấy sự nhẹ nhàng để trải lòng với những thứ mờ ảo, đêm với tôi là những điều kỳ lạ, một sự khám phá tinh tế chỉ cho riêng tôi và chỉ có đêm mới biết…

55. Tôi… một người lặng lẽ trong từng bước đi chầm chậm theo từng nhịp gõ thời gian như đang trôi nhẹ trong màn đêm, một kẻ lạ mặt… một vị khách ngao du đến viếng thăm những nơi từng rất lạ mà cũng thân quen…

56. Trong bóng đêm, tôi nghe như hồn mình cùng hòa nhịp theo tiếng gió rít hay âm thanh xào xạc của lá. Tôi không còn biết đau và tôi không còn thấy lạnh mặc dù xung quanh chỉ là màn đêm cô đơn và hiu quạnh.

57. Dạo gần đây tôi bị mất ngủ. Có lẽ tôi đang bị mắc một căn bệnh mang tên… tương tư.

58. Mỗi đêm cứ khi nhắm mắt lại là tôi lại mệt mỏi. Mệt mỏi vì phải ngăn dòng nước mắt tự dưng tuôn trào một cách không kiểm soát.

59. Cả ngày tôi miệt mài với hàng tá những công việc, áp lực cuộc sống. Đêm đến, tôi lại miệt mài với hàng tá những suy nghĩ về anh – người đã từng rất yêu tôi.

60. Những ký ức tưởng chừng như mờ nhạt và tan biến, nhưng thực chất nó vẫn còn đọng lại ở đó, chỉ trực chờ khi ta yếu lòng nó sẽ trào dâng. Đó là thời khắc mỗi khi đi đêm về.

61. Tôi đã từng thức đến gần sáng để chờ anh ấy về. Điều đó dường như đã trở thành thói quen cho đến bây giờ. Tôi vẫn thức đến gần sáng để nhớ về anh ấy và những kỷ niệm.

62. Tôi không thể ngừng nhớ về em. Kể từ ngày đó, ánh mắt em đã chiếm trọn trái tim tôi từ lúc nào. Mỗi đêm tôi luôn cố nhớ về hình dáng em và vẽ lại chúng trong từng giấc mơ.

63. Tình yêu khiến cho người ta trở nên chăm chỉ hơn, chịu khó thức khuya dậy sớm. Thức khuya để nhớ về đối phương và dậy sớm để gửi cho đối phương tin nhắn đầu tiên chào ngày mới.

64. Ngày mà em rời xa tôi, tôi đã quen dần với việc thức khuya. Không phải vì tôi không muốn ngủ mà vì mỗi khi tôi nhắm mắt, hình bóng em lại xuất hiện mà tôi chẳng thể chạm vào.

65. Những kẻ hay thức đêm là những kẻ suy tình khờ dại. Thức để nhớ về bóng hình mãi mãi chẳng thể nào thuộc về.

# Xem Thêm

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây