30 Stt Hay Về Hoa Bồ Công Anh Trước Gió Ý Nghĩa Nhất

1. Hãy bay lên hỡi Bồ Công Anh nhỏ bé Gửi trái tim ta về miền đất có anh.

2. Cuộc sống như hoa Bồ Công Anh trông có vẻ tự do tự tại, nhưng lại không được bay theo ý mình.

3. Trái tim em là đóa hoa Bồ Công Anh mỏng manh, thật đẹp nhưng lại theo gió thật dễ tan.

4. Vì anh là Gió, nên em nguyện làm Bồ Công Anh để bay theo anh mãi.

5. Hoa bồ công anh mang theo bao nắng Em chờ anh mang nắng trở về.

6. Đến khi nào Bồ Công Anh không cần gió thì khi đó anh mới hết yêu em.

7. Con gái à, đừng mỏng manh như Bồ Công Anh trước gió. Hãy là Xương Rồng mạnh mẽ trước bão giông!

8. Nếu biết yêu thương mong manh như cánh Bồ Công Anh Thì đã không để tâm hồn mình tràn ngập Gió.

9. Em vẫn nhìn tình yêu như một quả cầu Bồ Công Anh bé nhỏ Rất muốn chạm vào nhưng lại sợ nó bay đi…

10. Xin Gió về qua mắt em, kéo đi nỗi buồn còn vương vấn… Để lòng em thanh thản tựa mây cao, dịu dàng như hoa Bồ Công Anh trong nắng…

11. Nếu biết yêu thương mong manh như cánh Bồ Công Anh. Thì đã không để tâm hồn mình tràn ngập Gió.

12. Gió không vô tình. Nhưng Gió muôn đời vẫn là Gió – lãng du, phiêu bạt. Nên Gió không thể ở bên Bồ Công Anh mãi được. Hãy hiểu cho Gió nhé…

13. Không đài các như hoa hồng, không ngào ngạt như hoa ly, Bồ Công Anh là một loài hoa giản dị. Bồ Công Anh có thể mọc ở bất cứ nơi đâu, vệ cỏ bên đường hay một khu vườn bỏ hoang… miễn sao nơi ấy có Đất và Gió.

14. Hạnh phúc mong manh như bồ công anh trước gió. Muốn giữ được nó cần một chút yêu thương!

15. Hoa nào cũng có ngày tàn, nhưng từ lúc sinh ra mỗi loài hoa đều mang trên mình một sứ mệnh. Và sứ mệnh của Bồ Công Anh là đem lại cảm giác bình yên cho mọi người, giữa cuộc sống xô bồ này.

16. Phải chăng Bồ Công Anh là loài hoa mà ta không bao giờ có thể giữ cho riêng mình… Cũng giống như anh, chẳng bao giờ là của riêng em?

17. Dò dẫm từng bước, Gió có biết bàn chân Bồ Công Anh đã bao nhiêu vết thương rồi không? Mỗi nơi Gió đến, Bồ Công Anh đều lặng lẽ theo sau. Lặng nhìn Gió cười, cơn đau dường như tan biến rồi Bồ Công Anh cũng mỉm cười…

18. Bồ Công Anh yêu Gió vì nhờ Gió Bồ Công Anh được bay tới nhiều nơi Gió yêu Bồ Công Anh vì nhờ Bồ Công Anh Gió biết mình tồn tại.

19. Một ngày, ta chợt đứng trước những bông hoa bồ công anh, bông hoa nhỏ nhoi kiêu hãnh tung mình trong gió. Phút giây ấy, ta nhận ra sự vĩnh cửu trường tồn và hư vô nằm bên nhau, nhận ra cái thiện và ác tiềm ẩn trong con người cũng chỉ cách nhau mong manh như tơ của loài hoa bồ công anh…

20. Rồi cũng đến lúc Bồ Công Anh không còn đủ sức để rung rinh, nó buông xuôi và chấp nhận thả mình theo Gió. Bồ Công Anh cứ ngỡ nếu rời xa Đất, nó sẽ đau đớn lắm, nhưng kì lạ là ở bên Gió, nó thấy lòng ngập tràn hạnh phúc.

21. Bồ công anh thuộc về gió, chỉ có gió mới có thể đưa bồ công anh đến nơi mà bồ công anh vốn phải đến. Người ta hay bảo gió rất vô tình, nhưng với tôi, gió lại là định mệnh. Dù khu vườn có đẹp và có với bồ công anh bao nhiêu kỷ niệm thì tất cả cũng sẽ mãi mãi là kỷ niệm mà thôi…

22. Bồ công anh không đẹp nhưng chân thành. Tôi biết vậy. Tôi biết anh luôn quan tâm tôi đơn giản như một khu vườn có nghĩa vụ che chở những nhành hoa trong ấy. Tôi càng hiểu, anh và tôi vốn chẳng thuộc về nhau…

23. Vì em chỉ là hoa bồ công anh… Một loài hoa im lìm trước gió, ẩn mình trong đám cỏ dại xanh rờn, giống như em- cô gái sống nội tâm, thích lắng nghe, luôn lặng lẽ đứng bên ngoài cuộc vui, lặng lẽ dõi ánh nhìn theo bóng hình ai! Em không muốn thể hiện tình cảm bằng lời nói. Đối với em, hành động mới nói lên tất cả! Em tự nhủ có lẽ chẳng mấy ai hiểu được mình!

24. Em là Bồ Công Anh mỏng manh và thơ dại. Nhưng em không cần sự thương hại của bất kì ai. Em sẽ tự đứng lên sau những lần vấp ngã. Và mỉm cười kiêu hãnh với người làm em đau.

25. Phía cuối ngày nắng tắt, có nỗi buồn còn nhiều hơn cả Gió, Giá mà có thể thả chúng lên trời như những cánh Bồ Công Anh… bay xa mãi…

26. Có con đường trắng xoá, Đầy hoa bồ công anh, Nắng rót vàng như mật, Dính cả lên trời xanh.

27. Em chỉ là một nhánh Bồ Công Anh nhỏ, một nhành hoa dại mọc bên đường, không hương sắc cũng chẳng long lanh. Nếu những mệt mỏi đời thường cứ cuốn em theo… em sẽ tự tách mình thành những cánh nhỏ để bay theo gió…

28. Bồ công anh có hoa, nhưng không giữ được hoa. Hoa chỉ luôn vươn mình theo gió. Gió lại khó nắm bắt, lại chỉ biết yêu những cuộc hành trình. Và khi cơn gió qua rồi, hoa mới biết: cội nguồn của mình là nhựa chảy trong máu của cây…

29. Gió cuốn hoa theo vòng tròn hạnh phúc. Đất lặng thầm ôm nỗi buồn vào tim. Đất lặng im ngắm nhìn hoa hạnh phúc. Có Gió rồi hoa chẳng cần Đất đâu…

30. Bồ Công Anh theo gió bay xa mãi, Nắng đã tàn màu hoa đã nhạt phai, Rồi một ngày Gió lạnh lùng bỏ lại, Cánh hoa tàn theo năm tháng vì ai.

Xem Thêm

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây