20 Stt Thả Diều, Stt Hay Về Cánh Diều, Stt Tuổi Thơ Thả Diều

# I. Stt Hay Về Thả Diều

1. Tình yêu giống như thả diều. Nắm giữ dây diều trong tay, dây căng thì thả lỏng, dây lỏng thì kéo lại. Còn nếu diều gặp gió to mà tay ta không đủ sức giữ diều khỏi bay, có lẽ cánh diều đó không phù hợp với sức của bạn rồi.

2. Cái cảm giác kéo một chiếc diều giấy chạy ngược gió rồi sung sướng nhìn nó bay lên cao, miệng gào thét giống như bản thân đang nâng đỡ được cả bầu trời.

3. Đường làng quanh co, sông thu êm đềm. Thả diều bắt bóng nắng cháy giữa đồng.

4. Còn mãi trong tôi một cánh diều. Những cánh diều về tuổi thơ bay trong một đời mơ.

5. Này diều ơi, hãy vút bay đi nào. Mang cho e những ước vọng đến tận không.

6. Đủ gió diều sẽ bay. Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ quay về.

7. Mỗi lần thả diều tôi đều đứng đó trông cho cánh diều bay cao nhất có thể. Cũng mong rằng sau này tôi có thể đứng ở vị trí cao như cánh diều tôi thả.

8. Những buổi chiều nắng chưa kịp tắt, lũ trẻ trong làng rủ nhau đi thả diều. Nhìn những cánh diều bay trong gió, tiếng sáo diều vi vu như cất lên những lời ca của thuở ấu thơ. Những ký ức về tuổi thơ sẽ là dòng suối tắm táp cho tâm hồn luôn xanh tươi, để những khi nhớ về nó là thấy cả một bầu trời niềm vui ùa về và chẳng còn biết già đi là gì nữa…

9. Tuổi thơ tôi là những chiều hè lộng gió, tôi cùng bọn trẻ trong xóm rong ruổi trên những cánh đồng rau xanh mướt. Đứa cầm diều, đứa cầm ống bơ, không có con đường nào mà không in dấu chân của lũ “quỷ sứ” chúng tôi. Nhìn cánh diều bé xíu trên nên trời xanh thẳm, tôi ước muốn một ngày nào đó cũng được bay cao, bay xa như thế, đến với những mảnh đất xa lạ nhưng đầy hấp dẫn.

10. Đó là cái trò mà lũ trẻ trong xóm ai cũng chơi cùng nhau. Con diều giấy làm từ tờ báo cũ dán chi chít hồ hoặc cơm nguội được đám trẻ nâng niu như báu vật. Những buổi chiều khi nắng còn chưa kịp tắt, cả lũ hò dô kéo nhau ra ruộng, rồi cứ chạy mãi, chạy mãi để diều bay càng cao. Lúc đó, chẳng đứa nào nghĩ gì xa xôi, chỉ biết rằng diều đứa nào bay cao hơn thì càng oách, đó là cảm giác của một người hùng thực thụ, để dễ vênh mặt lên với đám trẻ chơi cùng…

11. Ngày đó ở lại với những dại dột và ngây thơ, ở lại với những trận đòn roi và trưa nắng chang chang đầu trần trốn ngủ để bày trò phá phách, ở lại với cánh diều giấy phấp phới bay trong gió, ở lại với những buổi tắm mưa tiếng cười giòn giã xen lẫn tiếng tí tách mưa rơi xuống đường…

12. Cái cảm giác kéo một chú diều chạy ngược gió để sung sướng nhìn nó bay lên, tay không ngừng nới lỏng sợi dây cước, rất giống với cảm giác mình đang nâng đỡ cả bầu trời.

13. Từ nhỏ tôi đã sống ở thành phố, không quá nhiều nhà cao nhưng hiếm nơi nào cho diều bay lượn. Chỉ có khi về bên ngoại, thong dong trên bãi cỏ rộng bao la của làng, tôi mới tìm về được cái “thú” nuôi dưỡng tâm hồn tuổi thơ của những đứa trẻ sống ở thôn quê bình dị.

14. Biết bao đứa trẻ lớn lên với cánh diều, biết bao ước mơ theo diều gió bay cao, biết bao chuyện buồn vui lâng lâng theo từng nhịp trời mây hát. Tuổi thơ bên cánh diều, tuổi thơ với những hồn nhiên, vô tư, rất đỗi giản đơn mà con người ta yêu say đắm và tha thiết muốn gọi về trong cuộc sống này.

15. Cánh diều – tạo vật quá đỗi thân thương và gần gũi ấy, dường như đang dần trôi đi ra xa khỏi kí ức của những đứa trẻ bây giờ. Cuộc sống với khói xe đèn đường, những giờ học mệt nhoài, căng thẳng… còn đâu thời gian và nơi chốn cho diều bay cao, dập dìu tâm tình những buổi chiều rỗi gió.

16. Tưởng xa xôi nhưng mới độ mười mấy năm về trước chứ mấy. Cánh diều là đôi cánh của tuổi thơ. Có đứa trẻ nào lớn lên mà không dâng dâng cùng những cánh diều. Những buổi chiều diều no căng gió, tâm hồn tràn trề sức sống cũng vút cao theo.

17. Đi biển bây giờ cũng hay thấy người ta bán diều lắm. Diều người ta bán nhiều màu, nhiều hình lạ. Có lẽ trẻ con giờ thích thế. Ngày xưa diều của chúng tôi là những con diều giấy báo dán lên thanh tre. Cắt giấy thành những đoạn dài rồi lấy hồ phết vào tạo hai dây thòng lòng làm đuôi. Diều bay lên, hai đuôi diều lất phất với gió mây. Tôi ngỡ rằng mình cũng đang được cùng gió đu theo cánh diều thơ mộng ấy.

18. Con diều đầu tiên tôi có do ông ngoại làm. Suốt một buổi chiều ông cặm cụi bên đứa cháu phá phách là tôi. Nhớ lại cảnh ông tỉ mẩn miết từ nan tre rồi phết từng chút hồ lên mặt giấy, tôi thấy tuổi thơ mình may mắn bao nhiêu. Ông và cả cánh diều quê hương nữa, đã dạy tôi sống biết yêu thương những điều bình dị, biết nuôi lớn ước mơ của mình từ những điều giản đơn. Như cánh diều dâng lên với gió, từng nhấp chân đi tới cả bầu trời xanh.

# II. Stt Hay Về Tuổi Thơ

1. Ngày đó ở lại với những dại dột và ngây thơ, ở lại với những trận đòn roi và trưa nắng chang chang đầu trần trốn ngủ để bày trò phá phách, ở lại với cánh diều giấy phấp phới bay trong gió, ở lại với những buổi tắm mưa tiếng cười giòn giã xen lẫn tiếng tí tách mưa rơi xuống đường…

2. Ngày đó chở theo ánh mắt trong trẻo nhìn cuộc đời không một chút hoài nghi, thế giới trong đồng tử của một đứa trẻ con bao giờ cũng đẹp tuyệt. Ngày đó chở theo những đêm chỉ biết đặt lưng xuống giường là ngủ, chẳng có vắt tay lên trán suy nghĩ, hay những tiếng thở dài đánh thượt giữa đêm.

3. Ngày đó, niềm vui thật giản dị và ngô nghê. Nỗi buồn chẳng bao giờ ở lại quá lâu, mọi chuyện nhẹ bẫng và trôi đi sau một cái chớp mắt. Ngày đó, bạn bè là thứ tình cảm chẳng cần đặt tên, chỉ biết có miếng gì ngon, có cái gì hay là nhớ đến nhau ngay lập tức. Ngày đó, trái tim cũng chẳng biết thế nào là vỡ nứt, chúng ta cứ hồn nhiên như thế sống biết bao nhiêu ngày…

4. Có ai còn nhớ những đêm nằm xem phim rồi buồn ngủ quá và vất vưởng trên ghế không? Thường sau đó bố hoặc mẹ sẽ bế vào giường và sáng mai dậy cũng chẳng thèm nhớ rằng mình đã từng ngủ ở ghế nữa. Nhưng bây giờ, dẫu có mệt lả đi ở ghế, thì ngày mai thức giấc bạn cũng sẽ thấy mình đang mệt mỏi trên ghế thôi…

5. Đó là những ngày không có công việc, không có deadline, không có những đêm thức khuya đến sáng, không lo lắng, không phiền muộn, không gì cả… Ngủ dậy chỉ cần nghĩ xem hôm nay sẽ chơi trò gì.

6. Đó là cái trò mà lũ trẻ trong xóm ai cũng chơi cùng nhau. Con diều giấy làm từ tờ báo cũ dán chi chít hồ hoặc cơm nguội được đám trẻ nâng niu như báu vật. Những buổi chiều khi nắng còn chưa kịp tắt, cả lũ hò dô kéo nhau ra ruộng, rồi cứ chạy mãi, chạy mãi để diều bay càng cao. Lúc đó, chẳng đứa nào nghĩ gì xa xôi, chỉ biết rằng diều đứa nào bay cao hơn thì càng oách, đó là cảm giác của một người hùng thực thụ, để dễ vênh mặt lên với đám trẻ chơi cùng…

7. Những ký ức về tuổi thơ sẽ là dòng suối tắm táp cho tâm hồn luôn xanh tươi, để những khi nhớ về nó là thấy cả một bầu trời niềm vui ùa về và chẳng còn biết già đi là gì nữa…

8. Có những lúc tự mỉm cười ngô nghê nghĩ rằng chẳng lẽ ngày đó mình đã từng như thế ư? Rồi không dám tin rằng mình của ngày xưa lại ngây thơ đến thế. Ai cũng có một thời bồng bột, một thời non dại, để khi nhớ lại chẳng còn (dám) nhận ra mình.

9. Bởi thế giới của một đứa trẻ thực lòng rất giản đơn. Nỗi buồn thì dễ quên còn niềm vui cứ luôn đầy ăm ắp. Chẳng như thế giới của người trưởng thành, quay đi ngoảnh lại cứ thấy những mối quan hệ vơi dần còn trái tim chai sạn và cô đơn…

10. Mỗi lần nhìn lại thời thơ ấu tự do, thứ nay đã vĩnh viễn mất đi, chôn vùi luôn tất cả những cảm xúc sung sướng hay hạnh phúc mãnh liệt nhất, tôi thỉnh thoảng vẫn nghĩ trẻ con mới thực sự là lúc mình cảm nhận được hết thảy ý nghĩa của cuộc sống, và chúng ta – những người lớn, bất quá chỉ là nô lệ mãi phụ thuộc, hoài niệm về cái thời đã qua ấy mà thôi. Mục đích sống của mỗi người, có lẽ cũng chỉ có vậy”

# Xem Thêm

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây